Công ty giao hàng của Trung Quốc bị cáo buộc bóc lột sức lao động tại Úc

Công ty giao hàng của Trung Quốc bị cáo buộc bóc lột sức lao động tại Úc

Tại Úc, những chiếc xe đạp và những chiếc túi màu vang của dịch vụ giao hàng đã trở nên khá quen thuộc với cư dân, đặc biệt là ở các khu vực trung tâm của Melbourne và khu vực Chinatown ở Sydney.

Rất nhiều học sinh, sinh viên lựa chọn công việc làm thêm này để kiếm thêm thu nhập. Câu chuyện của Kiet là một ví dụ.

Được biết, Kiet đến Úc để học tiếng Anh, ngoài giờ học Kiet phải làm thêm để có thu nhập chi trả mức sinh hoạt phí của mình.

Công việc của Kiet là chạy vào chạy ra những cửa hàng trong khu vực Chinatown ở Sydney để nhận hàng và vận chuyển đến thực khách đã yêu cầu dịch vụ vận chuyển.

Đây là công việc vô cùng lý tưởng đối với giới sinh viên, đặc biệt là các sinh viên người Mã Lai.

Thế nhưng điều đáng nói là mức lương và thưởng của nó thì không hề lý tưởng một tý nào,bởi vì nó khá tốn thời gian.

Theo đó, khoảng thời gian chờ để nhận và giao hàng khá dài, mức thu nhập khoảng $6 cho một lần nhận yêu cầu từ khách hàng.

Với Kiet, trung bình nếu làm cật lực cả một ngày dài thì chàng trai này chỉ kiếm ít hơn mức $150/ngày, thấp hơn cả mức lương tối thiểu.

Kiet chia sẻ, nhiều lúc anh phải đợi cả 1, 2 tiếng và còn phải đối mặt với nhiểu rủi ro, nguy hiểm khi phải lái xe đạp len lỏi giữa những con đường đông đúc tại Úc.

Được biết, Kiet nhận đơn hàng từ hệ thống Sydney Delivery. Đây là 1 trong 5 ứng dụng giao thức ăn được sử dụng bởi rất nhiều doanh nghiệp trong thành phố, những ứng dụng này trực thuộc một công ty mẹ là Australian Delivery United Group, hay còn gọi tắt là EASI.

Ứng dụng này có đến 200,000 lượt tải xuống. Các nhân viên của EASI được nhận diện qua hệ thống xe đạp điện màu vàng, và đồng phục màu vàng.

Hệ thống này còn được gọi là “UberEATS Trung Quốc”. Tại Úc, bên cạnh các dịch vụ khác như UberEats và Deliveroo, hình ảnh chiếc xe đạp màu vang mỗi lúc lại phổ biến tại các thành phố lớn của đất nước này.

Tuy nhiên, một thực trạng đáng nói hiện nay mà theo các nhà phê bình là gây tranh cãi giữa các công ty giao hàng thực phẩm trực tuyến với các cuộc biểu tình của công nhân viên đòi tăng lương và quyền lợi.

Thư ký Quốc gia của Liên đoàn Công nhân Vận tải (TWU), ông Tony Sheldon cho biết, vấn đề là quy mô hoạt động của những công ty này nhỏ hơn rất nhiều, nên họ dễ dàng bị bỏ sót trong những cáo buộc về tình trạng bóc lột sức lao động. Trong khi những công ty  có quy mô lớn thì luôn bị điểm mặt.

Theo đó, những nhân viên giao hàng làm việc cho các công ty nhỏ và độc lập luôn bị giảm sát và không hề được hưởng các quyền lợi cơ bản của người lao động đó là mức lương thấp hơn, không có hưu bổng, và không có mức bồi thường lao động.


Mới đây vào tháng Sáu, Fair Work Ombudsman đã tiến hành tố tụng công ty có trụ sở tại Berlin là Foodora. Theo đó, Fair Work Ombudsman cáo buộc công ty này làm hợp đồng giả mạo, dẫn đến việc trả lương thấp cho nhân viên.

Hay như việc ACCC đã tiến hành một cuộc điều tra khác về các điều khoản và điều kiện trong hợp đồng của công ty UberEATS.

Thông tin cho biết, trong tháng 9 này, thanh tra của Ombudsman đã từ bỏ vụ kiện Foodora sau khi công ty này tự nguyện chịu trách nhiệm về hoạt động của mình và rút ra khỏi thị trường.

“Foodora, công ty hiện đang tìm cách rút khỏi thị trường Úc nhưng lại bị giữ chân vì họ có hành vi ăn chận tiền lương tại Úc, họ cũng đang nợ một khoản thuế không nhỏ của chính phủ Úc,” ông Sheldon cho biết.

Theo chia sẻ của cô Lee - một công dân người Trung Quốc sang Úc theo diện Working Holiday Visa, cô hiện tại đang làm nhân viên giao hàng cho cả hai hang UberEATS và EASI dựa trên ứng dụng của Melbourne Delivery để kiếm tiền.

Cô Lee cho biết, khi làm việc toàn thời gian, cô có thể kiếm khoảng $800 một tuần. Nhưng trong nhiều trường hợp, số tiền cô kiếm được luôn thấp hơn mức tối thiểu.

Được biết, một phần thu nhập cô nhận được sẽ chi trả vào tiền thuê hàng tuần cho chiếc xe đạp điện giao hàng của Melbourne Delivery, mức phí này là $180. Theo cô Lee, mức phí là quá đắt.

Chia sẻ với SBS News, cô Lee cho hay, nếu so với các nhân viên làm tại các nhà hàng Trung Quốc thì tiền lương cô kiếm được không phải là quá tệ. Lee thu tiền của mình trực tiếp từ khách hàng của Melbourne Delivery bằng tiền mặt, đối với UberEATS thì thông qua chuyển khoản ngân hàng. Cô Lee thừa nhận, bản thân cô không biết gì về nghĩa vụ phải đóng thuế của mình. Với cô, mối quan tâm chính là về an toàn giao thông.

Được biết, không giống như UberEATS, công ty Melbourne Delivery không hề cung cấp bảo hiểm cho người sử dụng xe đạp của họ.

Trong một tuyên bố, tập đoàn Australia Delivery United đã bác bỏ bất kỳ hành vi ngược đãi nào mà công nhân cáo buộc họ.

Tập đoàn này cho rằng, những người giao hàng này thuộc các nhà thầu độc chứ không phải nhân viên trực thuộc họ, do đó công ty chẳng có nghĩa vụ nào về thuế hay bảo hiểm cho những người đó.

Công ty này cho hay, “khả năng kiếm tiền của họ đâu chỉ giới hạn trong việc chỉ làm cho riêng công ty chúng tôi, mà nó liên quan trực tiếp đến tổng số giờ mà họ làm.”

Ngoài ra, theo phát ngôn viên, công ty của họ không hề biết về mức phí thuê xe đạp, vì cái đó không phải là quy định bắt buộc, mà là tùy vào nhu cầu sử dụng và họ giao toàn quyền cho các nhà thầu nhỏ hơn.

UberEATS cho biết tất cả nhân viên giao hàng đã được cung cấp thông tin an toàn khi họ đăng ký, và có kế hoạch công bố những thông tin này trực tiếp lên ứng dụng của họ.

Song Ngư (Tổng hợp)
Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất